góc khuất tâm hồn
9/10 356 bình chọn
Đặt làm trang chủ | 18/06/2018

Tự bước đi, rồi mọi chuyện sẽ ổn

Ư

Vẫn là cái vấn đề muôn thưở không tìm thấy lối ra. Em của ngày hôm nay hơn em của năm năm trước rất nhiều thứ. Chỉ duy nhất một thứ còn nguyên. Sống không có ước mơ. Câu hỏi em tự hỏi bản thân trong suốt năm năm qua “mình là ai, mình đang ở đâu, mình muốn gì?”. Khát khao đáp án. Ai bảo hiểu em. Em chẳng tin. Em còn chả hiểu em. Thế quái nào họ hiểu được. Em là cá tính nào trong nhiều cá tính đang hít thở không khí. Thời kì quá độ lên người lớn. Em bắt đầu để ý nhiều hoạt động xung quanh. Cô đầu tóc bù xù ngồi dỗ con ăn hết tô bánh canh buổi sáng. Cô lao công mặc áo neon quét đường vào mỗi đêm. Chú xích lô mồ hôi nhễ nhại tươi cười giới thiệu với hai vị khách mình đang chở về thành phố xinh đẹp. Sự mệt mỏi của chị chạy bàn trong quán nhậu. Họ là ba mẹ của vài đứa con. Những nụ cười tuổi trẻ trong những quán cà phê  view đẹp. Những cái dzô, những lời nói ép nhau uống của sinh viên. Họ là con của ba mẹ họ.

Em nghĩ về ba mẹ. Em nhìn thấy ba trong chú xích lô. Ba em cộc cằn lắm, ba toàn nói những lời khó nghe. “Coi chừng ba đánh đó”. Em nhìn thấy mẹ trong ánh mắt của những người mẹ khác. Mẹ em suốt ngày cằn nhằn. “Con gái phải vệ sinh, dọn gàng, đừng có ngủ mãi, dậy vận động cho đẹp sau ni mới có người thích”….Tóc ba còn xanh, mẹ đã bạc nửa đầu, chắc do máu xấu. Mẹ có hai cái răng giả nhưng còn nguyên hàm, ba chẳng có cái nào giả nhưng răng nhai lại mất nguyên bộ, chắc do ba ít đánh răng. Ba mẹ 28 tuổi cưới nhau. 32 tuổi có đứa đầu tiên sau khi mất ba người con. Em sinh ra khi ba mẹ 34 tuổi.Trong lớp đại học, ba mẹ em thuộc hàng cây cao. Ba mẹ già rồi. Chắc em thương ba mẹ ghê lắm. Mẹ suốt ngày chỉ thương chị 5, một cũng chị 5, hai cũng chị 5, mẹ chẳng thương em. “Con ra trường muốn học thêm thì mẹ nuôi, muốn đi làm thì tìm chỗ nào gần nhà ấy, còn thất nghiệp thì về ở với mẹ”. Ba chả khi nào để ý em đâu, lúc nào cũng út với út, theo ba là do út nhỏ nhất. “Thế khi nào con về, mi đi có tháng mà tau thấy lâu kinh, về ba nấu đậu cho mà ăn, năm ni đậu ngon lắm mà mi chưa ăn được bữa nào”. Em chẳng nhận ra. Những thứ đó gọi tên là gì ? Là lỗi của em. Em chẳng biết thương ba mẹ. Còn hai tháng nữa em ra trường. Cái cửa mà bước qua là thành người lớn. Đối với nhiều người thì 23 đã lớn, trải qua vài mối tình, đi làm được vài năm, đã cưới chồng, hay sắp có đứa con thứ hai. Em chẳng có gì cả. Tệ nhất họ biết họ muốn gì. Em đến cái tệ nhất cũng không có. Em thấy em sung sướng, có ba có mẹ có chị có em. Sống trong sự bảo bọc của gia đình, cái gọi là nỗi đau thì đã trải qua nhưng cứa tim thì chưa. Em thấy mình hạnh phúc. Chả ganh tỵ với ai. Mình cứ sống tốt thì mọi chuyện sẽ ổn. Em chẳng thấy ổn chút nào. Khi nhà có chuyện. Em thấy mình vô dụng. Vô dụng ghê gớm. Học nhiều để làm gì. Mà thực ra em học hành chả tới đâu. Tiếng anh học tới học lui vẫn không giỏi. Em có lỗi với ba mẹ.

Đồ án tôt nghiệp là cái mốc quan trọng của cả 5 năm phấn đấu. Máy hỏng, mẫu hỏng, chủng không mạnh em cũng lạc quan lắm, em sống tốt mà, ai cũng trải qua,  rồi mọi chuyện sẽ ổn. Rồi em thấy nản khi hình ảnh cô hướng dẫn sụp đổ. Hẫng. Mở bài ra viết tổng quan mà em chẳng tập trung được, mình đang cố gắng vì cái gì khi mà ngoài kia họ chỉ quen thì sẽ có người khiến người khác làm giúp cho họ. Đến cả kiến thức cơ bản họ cũng không biết. Rồi họ tốt nghiệp, họ dạy con của người khác, họ lại tạo thành nhiều họ như vại. Cô sử dụng sinh viên, nguồn nhân lực miễn phí để giúp họ. Góp phần lớn tạo thành những họ như thế. Cuối cùng chả ai thoát khỏi cái vòng lẩn quẩn liên quan đến lợi ích. Sống không vì mình trời tru đất diệt. Cái gì gọi là thành công? Mấy ‘họ’ như vại làm éo gì yêu cái đến đụng tay cũng chưa đụng tới. Vậy mà họ thành công. Nực cười. Tại sao em lại để những họ như vậy ảnh hưởng đến suy nghĩ bản thân. Em mặc. Họ chỉ là lí do bao biện. Cố gắng đang bị delay. Chị của em bảo “thế mi cố gắng cho ai, cho ta chắc ?”. Em ngu vãi. Em chẳng suy nghĩ tiêu cực đâu nhá. Em nói cho đỡ ức thôi. Em mà nói ra là em đã thông rồi. Sống tốt thôi,mọi chuyện sẽ ổn :v

Con xin lỗi. Còn hai tháng nữa. Muộn nhưng còn hơn không có. Con sẽ tìm ra điều con muốn. Thực hiện nó. Chờ con.

Trương Lê Ngọc Trâm

Có thể quên anh?

Tôi và anh đã có 1 khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau. Nói chính xác là tháng đầu tiên, tôi đã rất vui vẻ. Cứ tưởng hạnh phúc này sẽ không bao giờ kết thúc và&helli[…]

Sài Gòn lặng tiếng mưa rơi

Sài Gòn, qua mấy ngày mưa gió dường như tất cả đã trở lại với cái dáng vẻ thân quen vốn có. Vẫn là những buổi trưa nắng cháy da, vẫn là những gương mặt hối hả đến, hối hả đi với đủ mọi tâm trạng vui, buồn, ch[…]

Vì núi đưa anh đến

Khả năng cảm nhận âm nhạc tốt, thêm thanh âm trời phú nên tôi – Một người con của núi rừng Tây Nguyên, Đắk lắk đã quyết định xuống thành phố học thêm một lớp kí xướng âm, nhạc lý cơ bản và[…]

Góc khuất tâm hồn, tâm sự buồn, tâm sự khó nói Góc khuất tâm hồn, tâm sự buồn, tâm sự khó nói
9/10 1521 bình chọn