góc khuất tâm hồn
9/10 356 bình chọn
Đặt làm trang chủ | 17/08/2018

Nó nhớ một người, nhớ đến quay quắt…

Ư

Đêm không ngủ, nhớ một người, nhớ đến quay quắt…
Nó nghĩ, rồi nó lặng cười. Người dưng thôi, hai kẻ mới hôm nào còn rất đổi lạ xa thế mà chỉ đôi lần gặp gỡ lại làm nó nhớ nhiều đến thế, lạ thật! Nó cũng đã nghe người ta bảo nó vội vã, và chóng vánh, chứ ai đời lại thương nhanh, nhớ mau đến vậy, chẳng biết giải thích hay định nghĩa ra sao cho điều này, đôi khi có những điều mà chính bản thân nó cũng không thể lí giải là thế này thì phải.
Hình như nó thuộc tuýp người đa sầu, đa cảm, và cả đa tình. Chắc thế nên mới có những phút giây choáng ngợp trong bể tình…
Đêm, một mình, lọc cọc trên bàn phím, cũng giai điệu Pop-ballad quen thuộc, cũng dòng suy tư, và cũng một tràn tâm sự, nghĩ ngợi về một ai đó xa xôi.
Yêu nhanh sẽ tan nhanh? Đến vội sẽ mau đi? Chẳng thích kiểu yêu đương thời fast food bao giờ, nhưng hình như hiện tại nó bỗng rất hối hả khi ngõ lời. Kiểu yêu đương thế này có lẽ sẽ khiến nhiều người hoài nghi, và đặt những dấu chấm hỏi cho sự chân thành, tin yêu, chắc là thế, nhưng nó đã mặc kệ, vì cái tôi đôi lúc rất ngông nghênh, yêu là yêu thế thôi.


Tự dưng muốn được bên cạnh, muốn ngồi sát thật sát, khẽ chạm vai, khẽ nắm lấy đôi bàn tay…
Một thoáng ý nghĩ nặng cảm tính, rồi sặc cười. Chỉ nó bảo yêu thôi, chứ người ta vẫn chưa còn gì thế mà chưa chi đã có những đòi hỏi cử chỉ yêu thương. Vẫn biết yêu thương rồi sẽ có lúc khiến con người ta mang những xúc cảm như thế, mà chỉ những khi như thế phần con-người mới bộc lộ rõ nhất. Lạc, nó như đi lạc rồi thì phải, quay lại thôi chứ không thể chạy theo cảm xúc hỗn độn, và hoang dại đó được.
Mở lại dòng tin nhắn, đọc lại những phút giây tâm sự, rồi nhìn kĩ thật kĩ người ta qua cái ảnh vô tri trên trang cộng đồng,… nó yêu người ta đến thế ư?
Đã từng yêu cuồng, yêu si, nhưng chẳng hiểu sao bây giờ con tim mang những xúc cảm rất lạ, cách tiếp cận yêu thương nơi nó dường như đã khác rất nhiều.
Chưa bao giờ hứa hẹn với một ai, vì chẳng thích hẹn thề, hay tô hồng mọi thứ thế mà giờ lại hứa, lại thề, một phần trong nó có lẽ đã đổi thay. Mỏi mệt lắm khi cứ phải chạy như thế này, cũng chẳng muốn phiêu diêu mãi, hay làm chiếc bóng vô hình nữa, muốn dừng chân lại thôi, dù đoạn kết là vui, hoặc buồn. Lí trí nhắc nhở, con tim mách bảo, có lẽ đó là người dưng nó cần, có lẽ nó đã nhận ra rằng yêu thương thật sự chỉ là thế này đây hờ hờ.
Tàn đêm, xếp lại con chữ, gác lại suy tư, ta tự ru mình vào giấc ngủ, ngủ thôi nào và nhớ về một người dưng xa xôi…

Có thể quên anh?

Tôi và anh đã có 1 khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau. Nói chính xác là tháng đầu tiên, tôi đã rất vui vẻ. Cứ tưởng hạnh phúc này sẽ không bao giờ kết thúc và&helli[…]

Sài Gòn lặng tiếng mưa rơi

Sài Gòn, qua mấy ngày mưa gió dường như tất cả đã trở lại với cái dáng vẻ thân quen vốn có. Vẫn là những buổi trưa nắng cháy da, vẫn là những gương mặt hối hả đến, hối hả đi với đủ mọi tâm trạng vui, buồn, ch[…]

Vì núi đưa anh đến

Khả năng cảm nhận âm nhạc tốt, thêm thanh âm trời phú nên tôi – Một người con của núi rừng Tây Nguyên, Đắk lắk đã quyết định xuống thành phố học thêm một lớp kí xướng âm, nhạc lý cơ bản và[…]

Góc khuất tâm hồn, tâm sự buồn, tâm sự khó nói Góc khuất tâm hồn, tâm sự buồn, tâm sự khó nói
9/10 1521 bình chọn