góc khuất tâm hồn
9/10 356 bình chọn
Đặt làm trang chủ | 18/06/2018

Ngổn ngang nỗi lòng.

Ư

Có những lúc cố cười thật tươi, cố gắng tỏ ra mình can đảm để chắc chắn một điều rằng bản thân là người khó bị tổn thương...

Liệu có khi nào ta tự bước đến bên một người nào đó và cố gắng nắm thật chặt một bàn tay người ấy chỉ vì sợ một ngày nào đó bàn tay này sẽ không thuộc về ta nữa. Ta đã có can đảm để nói với ai đó rằng mình thích người đó. Có can đảm để đứng giữa đám đông chống chọi lại mọi điều xấu xa mà cuộc đời ban lại. Và có can đảm để đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã.

Có những ngày chán chường Sài Gòn chỉ biết choàng một lớp chăn sương mù hờ hững. Ta chỉ kịp khoác hờ một chiếc áo gió chạy vội qua màn sương trắng, chỉ kịp xỏ vội chiếc dép lê mà không cần nghĩ nhìn mình trông thật nhếch nhác. Tuổi trẻ bồng bột, ta tìm cho mình chút vấn vương còn sót lại của Sài Gòn xưa cũ, tìm một thoáng đâu đây về kí ức mỏng manh. Để rồi đến một ngày bản thân nhận rằng mình không còn đủ can đảm để chấp nhận, không còn đủ kiên trì để đứng giữa đám người muôn màu.

Người thường tự cho mình thú vui "tao nhã" bằng cách chỉ trích và xoi móc người khác. Thế nên mới có những trận xung đột, ẩu đã quen thuộc xảy ra hằng ngày, hằng giờ. Rồi thì bản thân chứng khiến lại không đủ can đảm để can thiệp. Rồi lại quay lưng đi. Trách sao mình quá hững hờ. Bản thân tự động trở nên vô tình trước tình thế của xã hội. Khá thương thay sao mình quá tàn nhẫn. Dặn lòng từ này can đảm hơn.

Rồi thì trải qua bao nhiêu năm tháng lớn khôn. Cái tuổi mười tám là cái tuổi ta hằng lo sợ. Sợ vì mình quá lớn, sợ vì sắp phải bước qua con đường đầy chông gai. Đã tự nhủ sợ ngã sao không bước chậm lại, sợ ngã mà không chọn con đường bớt gồ ghề. Chọn cho mình một năm trống, một chút lãng quên để thôi không còn nhớ nữa. Tự thấy mình nhút nhát.
[C/S] ----

 

Có thể quên anh?

Tôi và anh đã có 1 khoảng thời gian hạnh phúc bên nhau. Nói chính xác là tháng đầu tiên, tôi đã rất vui vẻ. Cứ tưởng hạnh phúc này sẽ không bao giờ kết thúc và&helli[…]

Sài Gòn lặng tiếng mưa rơi

Sài Gòn, qua mấy ngày mưa gió dường như tất cả đã trở lại với cái dáng vẻ thân quen vốn có. Vẫn là những buổi trưa nắng cháy da, vẫn là những gương mặt hối hả đến, hối hả đi với đủ mọi tâm trạng vui, buồn, ch[…]

Vì núi đưa anh đến

Khả năng cảm nhận âm nhạc tốt, thêm thanh âm trời phú nên tôi – Một người con của núi rừng Tây Nguyên, Đắk lắk đã quyết định xuống thành phố học thêm một lớp kí xướng âm, nhạc lý cơ bản và[…]

Góc khuất tâm hồn, tâm sự buồn, tâm sự khó nói Góc khuất tâm hồn, tâm sự buồn, tâm sự khó nói
9/10 1521 bình chọn